Có những thứ không cần phải ngon theo kiểu “wow” ngay từ miếng đầu tiên, nhưng lại có một cách rất riêng để ở lại rất lâu. Bánh cốm Hà Nội là một thứ như vậy.
Lần đầu ăn bánh cốm, thật ra không có gì quá đặc biệt. Vỏ dẻo dẻo, hơi ngọt, nhân đậu xanh bùi bùi. Nhưng rồi đến lần thứ hai, thứ ba… tự nhiên thấy nhớ. Nhớ cái mùi cốm rất nhẹ, kiểu không cố gắng gây ấn tượng, chỉ lặng lẽ ở đó. Nhớ cái cảm giác cắn vào lớp vỏ mềm, dính nhẹ vào răng, rồi bên trong là vị ngọt dịu, không gắt, không phô trương.
Bánh cốm không phải kiểu đồ ăn để ăn vội. Nó hợp với những lúc ngồi chậm lại một chút. Một buổi chiều Hà Nội hơi se lạnh, một cốc trà nóng, và một chiếc bánh cốm nhỏ xinh. Thế là đủ.
Có một điều khá hay là bánh cốm gần như không thay đổi theo thời gian. Vẫn cái màu xanh non ấy, vẫn cái lớp lá gói giản dị ấy. Trong khi mọi thứ xung quanh cứ mới lên, nhanh hơn, hiện đại hơn… thì bánh cốm vẫn giữ nguyên. Như kiểu nó không cần chạy theo ai cả.
Người ta hay nói bánh cốm là bánh cưới. Nhưng với mình, nó không hẳn là câu chuyện về cưới hỏi. Nó giống một kiểu ký ức hơn. Kiểu ký ức rất Hà Nội. Nhẹ, sâu, và không ồn ào.
Có thể không phải ai cũng thích bánh cốm ngay từ đầu. Nhưng nếu đã quen rồi, thì lại khó bỏ. Giống như Hà Nội vậy.