Ngày xưa, chắc tầm hơn 10 năm trước, mình thích viết lắm, viết ở mọi nơi, mọi lúc.
Dân marketing mà, viết là cách để nhìn lại ý tưởng và hiện thực hoá ý tưởng đó. Mà mình viết tay thì xấu, chữ gần như không ai đọc được. Cũng hay, để mình mình đọc thôi.
Cũng tầm thời gian đó, chắc khoảng 2015-2016 gì đó mình biết đến trang web futureme.org, một trang web cho phép mình viết thư gửi tương lai. Thế là ròng rã từ đó đến giờ, cứ lâu lâu mình lại viết 1 bức thư, gửi cho mình đúng vào ngày đó 1 năm sau.
Mà cái web này cũng vui lắm nhé, trước đó nó free, xong đến 1 giai đoạn nó cũng kêu gọi mọi người donate quyên góp, rồi sau đó cũng bán tính năng, mà giá cũng rẻ lắm nên mấy năm nay mình cũng subscribe ủng hộ, coi như ủng hộ 1 người bạn đã đồng hành cũng mình hơn 10 năm trời. Mà gói nạp hài cái là nó k khác gì gói free :)) chả hiểu ông chủ web nghĩ gì nữa.
Btw, back lại hành trình viết lách, mình nhận ra là càng ngày mình càng lười viết đi, thậm chí là lười giao tiếp luôn.
Một thằng introvert chính hiệu, thì thường thích ở một mình suy nghĩ mọi thứ, đa chiều, thấu đáo, hơn là nói ra, cũng chính đôi khi bởi vì nhiều luồng và mạch suy nghĩ cùng 1 lúc quá, thành ra type k kịp, cáu, bực.
oh, xong công việc, cuộc sống, gia đình, tình cảm, các mối quan hệ cuốn đi. Mà đã lâu rồi mình không thực sự ngồi lại và viết.
Vậy thôi, nên tạo cái blog này, vừa là để tập viết lại, vừa là test AI, vibe code các thứ, có làm thì mới hiểu. k làm ngồi đọc docs có mà đến mùa quít cũng đ* hiểu được.
Qua quá trình làm con blog này mà hiểu được hơn về claude code và codex cũng như giao diện cli, đây là thu hoạch lớn nhất r.
Xong mình còn làm con game nữa, homefarm simulator, anh em vào phần vibe code chơi thử nhé.
hehe, có vậy thôi à. Quan trọng là có chỗ để xàm xí, và tranh thủ học thêm về AI.
P/s: bài này ban đầu tính nhờ AI viết luôn, nhưng thấy thế thật là đần :)) nên lọ mọ ngồi gõ dzị.